bình yên khi có anh

Bên cạnh người mẹ luôn đồng hành và ủng hộ mọi quyết định của anh, chủ nhân bản hit “Nàng thơ” còn may mắn có được sự cổ vũ của bạn gái trên con đường ca hát của mình. Cả hai đã vẽ nên bức tranh thanh xuân tươi đẹp, ngập tràn hạnh phúc mà cũng thật bình yên. Bình Yên Khi Có Anh. Đánh giá : (5/5) Tên truyện: Bình yên khi có anh *. Tên Hán Việt: Nhượng nhân an tâm đích nhĩ. Tác giả: Lục Duyệt Thập Thất. Nguồn convert: Khóa luận tốt nghiệp được 9 điểm (Wikidich) Số chương: 44 chương. Edit & beta: Anky. Thể loại: Nguyên sang, Ngôn tình Defne (Elcin Sangu) là một cô gái trẻ và xinh đẹp, làm nghề hầu bàn và phụ giúp gia đình. Kể từ khi cha mẹ cô qua đời, cô sống yên bình với bà nội, anh trai và em gái. Mặc dù không giàu có nhưng cô ấy không bao giờ phàn nàn và trở […] Vay Tiền Online H5vaytien. Thêm vào Tải nhạc Chia sẻ Nhạc chờ Báo lỗi Thông tin Vui lòng đăng nhập trước khi thêm vào playlist! Tải Nhạc 128 Kbps Tải Nhạc 320 Kbps Thêm bài hát vào playlist thành công Thêm bài hát này vào danh sách Playlist Bài hát binh yen khi o lai do ca sĩ Akin Vu thuộc thể loại Nhac Tre. Tìm loi bai hat binh yen khi o lai - Akin Vu ngay trên Nhaccuatui. Nghe bài hát Bình Yên Khi Ở Lại chất lượng cao 320 kbps lossless miễn phí. Ca khúc Bình Yên Khi Ở Lại do ca sĩ Akin Vũ thể hiện, thuộc thể loại Nhạc Trẻ. Các bạn có thể nghe, download tải nhạc bài hát binh yen khi o lai mp3, playlist/album, MV/Video binh yen khi o lai miễn phí tại Lời bài hát Bình Yên Khi Ở Lại Lời đăng bởi lynhakycuc Ánh dương đó sẽ sớm mang anh đi thật xa Anh bội ước hay chính anh quên mất lời thề Hãy tha thứ hãy thứ tha để niềm đau được vơi lòng Vì anh biết anh sẽ không còn gần bên em Anh xin lỗi vì đã không ở bên cạnh em Anh xin lỗi vì đã không cho em nụ cười Để em khóc anh rất đau nhưng giờ phải làm thế nào Vì giờ đây đôi hướng hai nơi chia đôi cuộc tinh anh đã ra đi em đừng buồn đau hãy cố nín khóc lau mắt lệ tuôn để ngày mai anh sẽ cố vui ở nơi phương trời người có biết không nơi xa anh mong em luôn bình yên xóa hết quá khứ hãy nhìn về sau về một ngày mà em sẽ không còn phải vương lệ vì anh nữa em hứa đi em Hiện tại, chính bạn có đang cảm thấy bình yên trong mối tình của mình không? Nếu không, có thể chỉ là bạn đang có quá nhiều thứ lo toan trong cuộc sống. Bạn cần thời gian lắng đọng riêng cho bản thân mình để bình tĩnh cảm nhận được chúng. Ngược lại, ví dụ bạn may mắn với câu trả lời là có thì liệu đối phương đã nhận ra cảm giác ấy của bạn chưa? Hay vẫn đang từng ngày nỗ lực để chạm đến sự thấu hiểu lẫn nhau? 1. Bình yên trong tình yêu là gì mà ai cũng khao khát và nỗ lực tìm kiếm? Là khi ta trân trọng Đến từ những điều đơn giản Hiện ra sau cánh cửa “chân thành”. Cảm giác an toàn trong mối quan Vì sao cảm giác bình yên là dấu hiệu của một mối quan hệ hạnh phúc?3. Cảm xúc ấy gọi là gì khi tình yêu chúng ta không có cảm giác bình yên? 1. Bình yên trong tình yêu là gì mà ai cũng khao khát và nỗ lực tìm kiếm? Ngược lại, ở một hoàn cảnh khác, trong lòng bạn đâu đó luôn tồn tại cảm giác băn khoăn và trách móc. Bạn có chút thất vọng khi người yêu bạn dường như luôn tin rằng chỉ những điều lớn lao, bất ngờ và lãng mạn mới là điều bạn mong muốn. Hơn nữa, anh ấy đến giờ phút này vẫn chưa hiểu ra những hành động nhỏ nhoi, bình dị thôi cũng đã đủ khiến bạn hạnh phúc. Điều đó không có nghĩa là anh ấy không hiểu bạn, không hợp với bạn lâu dài. Đơn giản chỉ vì anh ấy vội vàng luôn muốn bạn được hạnh phúc và thể hiện sự chân thành của mình nhiều nhất có thể. Sau tất cả, anh ấy vẫn chưa cảm nhận được rằng bình yên trong tình yêu đôi khi mới chính là điều mà bạn cần hơn cả. Là khi ta trân trọng nhau Trân trọng từng con đường ta bước qua Bạn biết đấy, tình yêu nào lúc bắt đầu cũng toàn màu hồng cả. Câu hát “Từ thích thích thành yêu yêu rồi thương thương” như bao quát cả các giai đoạn quan trọng của tình yêu. Bắt đầu từ giai đoạn thích – say nắng nhau. Tiếp theo, đến giai đoạn yêu – đồng hành cùng nhau, dành thời gian cho nhau quyết liệt, sẽ có những kỉ niệm đáng nhớ nhất. Vì thế, bất kỳ ai khi yêu thật lòng đều vô cùng trân trọng từng “bước đi”. Tuy vậy, sang giai đoạn tiếp theo “từ yêu chuyển sang thương” rất thường xuyên xảy ra mâu thuẫn. Việc “trân trọng nhau” là yếu tố quyết định liệu hai bạn sẽ dừng lại hay tiếp tục bước tiếp cùng nhau. Dù ở gần nhau hay yêu xa, dù giàu hay nghèo, thành công hay chưa. Nếu bạn đủ trân trọng và không ngừng nâng niu những gì mình đang có, bạn sẽ ngày càng thêm yêu và không ngừng nỗ lực. Hơn nữa là tìm cách vun đắp cho mối quan hệ của mình trong trạng thái hào hứng, vui vẻ. Và đó chính là những giai điệu bình yên trong tình yêu mà chúng ta thường vô tình không nhận ra. Bình yên là khi ta trân trọng nhau Xem thêm Những việc cần làm khi yêu xa trong đợt giãn cách xã hội. Trân trọng từng khoảnh khắc ta nếm trải Đã bao giờ bạn hãy cảm nhận những điều mình đã, đang và luôn trân trọng ở mối quan hệ hiện tại là gì? Thực sự có rất nhiều thứ đáng quý, chỉ là chúng ta hầu như ít để tâm đến. Bạn có chắc vẫn còn nhớ rõ cảm giác những ngày đầu? Hoặc ít nhất, bạn đã hạnh phúc như thế nào khi anh ấy đến và ở lại cạnh bạn lâu nhất, kiên nhẫn với bạn ra sao? Vậy cảm xúc hiện tại có còn giống ngày xưa không? Hay giờ đây bạn trở nên vô cùng nóng nảy? Bạn có sợ mất anh ấy khi cả hai xảy ra mâu thuẫn? Bạn nhất định phải giành được phần thắng khi tranh luận? Hay bạn vẫn biết ơn những lúc anh ấy đã từng kiên nhẫn lắng nghe bạn tâm sự? Và rồi, bạn có chấp nhận chậm lại một chút, để hiểu cảm nghĩ của anh, để cảm thông nhau? Sau mọi chuyện, chỉ cần ta còn yêu thương và trân trọng nhau. Mỗi bên xuống nước một chút, gỡ bỏ tấm khiên chắn đi, bắt một cây cầu. Ta sẽ lại có được bình yên giữa hai trái tim đang “ôm nhau” sau giông bão. Đến từ những điều đơn giản nhất. Thành thật nhé, hãy cùng nhớ lại những lúc đang bên cạnh người ấy như cùng nhau dạo phố, cùng nhau xem phim, cùng nhau nấu ăn, ăn uống. Thậm chí, ngồi cạnh nhau ngắm nhìn mọi thứ xung quanh rồi nhìn nhau cười. Bạn có đã dừng lại vài giây để ngắm nụ cười đang trông thật đẹp, cảm thấy cái ôm lúc này thật ấm áp? Bạn chợt mỉm cười vì biết ơn những giây phút cả hai dành cho nhau ngay lúc ấy? Nói ra nhé! Để anh ấy biết rằng bạn thương và trân trọng những cử chỉ, hành động đơn giản nhưng chu đáo của anh ấy dành cho bạn hay chăm sóc bạn. Bạn có như mình không nhỉ? Sẽ “thủ thỉ” với anh rằng, “Anh ơi, xúc xích anh chiên cho vào bát mì lúc nãy ngon quá! Anh của em khéo ghê!”. “Sao anh biết em thích được cuốn sách này mà mua cho em hay vậy?”. “Anh đặt áo mưa vào cặp em từ lúc nào thế?”,… Hãy cứ tiếp tục nâng niu, trân trọng đối phương và quý trọng cả những khoảnh khắc đơn giản như vậy. Bạn sẽ dần cảm nhận, khám phá được những cảnh giới cao nhất của sự bình yên. Hiện ra sau cánh cửa “chân thành”. Thực ra, chân thành hay thành thật trong mối quan hệ biểu hiện thông qua những hành động và suy nghĩ nhất quán với nhau. Để nhận ra phẩm chất này, thường đòi hỏi chúng ta phải tìm hiểu đủ lâu. Những biểu hiện của sự chân thành xuất phát từ sự trân trọng, niềm hạnh phúc từ những điều giản đơn nhất. Họ không lợi dụng, không phô trương, nhưng cũng không vì thế mà ngại cố gắng. Chỉ cần những người mình yêu thương hiểu và hạnh phúc là đủ. Bình yên hiện ra sau cánh cửa chân thành Ngay từ đầu, chuyến phiêu lưu “tìm kiếm sự chân thành” không hề đơn giản, đòi hỏi sự khéo léo, tinh tế. Đôi khi cần cả sự chân thành cho đi, xuất phát trước từ phía người đang tìm kiếm. Chính vì thế, khi bạn đủ chân thành, hãy tiến đến gần. Trao đi sự rung động, đồng cảm và rồi chạm tay đến cánh cửa chân thành của đối phương. Cánh cửa ấy sẽ chào đón bạn bằng chính những gì bạn cho đi. Niềm vui ấm áp bạn nhận được sau cánh cửa sẽ mang lại những giai điệu bình yên theo cách riêng của nó. Cảm giác an toàn trong mối quan hệ. Phụ nữ – phái yếu cố gắng luôn tỏ ra mạnh mẽ Thật ra, bất kỳ người con gái nào khi yêu thương thật lòng đều cần ở người đàn ông cảm giác an toàn. Cảm giác ấy chẳng thể mua bằng tiền hay bù đắp bằng những món quà quý giá. Và càng không thể thiếu những cái ôm khi gặp khó khăn, dằn vặt hay trong lòng trống vắng cả. Đàn ông đừng bao giờ để người phụ nữ của mình cô đơn quá lâu. Đừng vội trách móc khi thấy cô ấy không thực sự tin tưởng mình. Có lẽ, cô ấy đang thiếu cảm giác an toàn, nhạy cảm mà tự đeo những nỗi buồn vào lòng. Và rồi, cô mơ hồi về vị trí của mình trong đối phương mà lo sợ. Dù tin tưởng nhưng vẫn luôn sợ cảm giác bị bỏ lại Thật, các cô gái đôi khi hơi suy diễn, chất vấn; hay có biểu hiện “nũng nịu” vòng vo mà chẳng chịu trực tiếp. Vì thế, đàn ông nên tinh tế nhận ra cô ấy đang nhung nhớ; mong được quan tâm và sợ cảm giác bị bỏ lại. Những lúc như vậy, họ chỉ đang mong chờ một sự khẳng định về sự quan trọng của họ trong mối quan hệ. Họ muốn biết rằng họ vẫn đang là động lực cho người kia. Và, một người khi yêu có thể gạt bỏ nhiều tiêu chuẩn đã đặt ra trước đây để ở cạnh một người cho họ cảm giác an toàn. Tình yêu của họ giản dị, không phô trương, hào nhoáng và chắc chắn không hoàn hảo trong mắt người khác. Họ không còn quá quan trọng vẻ bề ngoài có tương xứng, vừa mắt hay không mà họ ở lại vì có được “sự đồng điệu” trong tâm hồn. Đúng vậy, họ tìm được sự an toàn! Và bình yên cứ thế lại đến. Xem thêm Những câu nói mang lại cảm giác an toàn trong tình yêu. 2. Vì sao cảm giác bình yên là dấu hiệu của một mối quan hệ hạnh phúc? Bình yên là “món quà” cảm nhận được từ những người đang hạnh phúc trong tâm hồn. Đúng thế, bình yên như một dạng của hạnh phúc và hạnh phúc sẽ đến khi yêu thương đong đầy. Còn yêu thương đong đầy chẳng phải bắt nguồn từ sự trân trọng, sự đơn giản, sự chân thành và không thể thiếu cảm giác an toàn hay sao? Bình yên là dấu hiệu của một mối quan hệ hạnh phúc Chúng ta cùng nhau xây dựng thanh xuân tươi đẹp và gia đình nhỏ của nhau. Em biết, sẽ có rất nhiều thứ cần lo lắng, quan tâm và giải quyết. Đoạn đường ấy dù khó khăn nhưng miễn là chúng ta vẫn cạnh nhau, tha thứ và thấu hiểu. Nửa kia của bạn có khi đang phải gồng mình để bạn luôn đủ đầy mà trở nên khá áp lực trong cuộc sống. Hãy mạnh dạn chia sẻ những gì bạn thực sự cần, bạn đang hạnh phúc với những gì đang có. Thực lòng với anh ấy rằng bạn chỉ cần những điều đơn giản như thế thôi. Nhất định đâu đó, bạn sẽ khỏa lấp những khoảng cô đơn trong lòng họ. 3. Cảm xúc ấy gọi là gì khi tình yêu chúng ta không có cảm giác bình yên? Bình yên trong tình yêu chưa hẳn đã là cách yêu yên bình, yêu như thói quen. Bình yên không có nghĩa chúng ta cần tránh mâu thuẫn, cãi vã hay hy sinh quá nhiều từ một phía để người kia hạnh phúc. Đừng cố cảm thấy bình yên khi trong lòng thực sự chưa yên bình, bạn nhé! “Anh cứ ngỡ em thương anh nhiều lắm. Mà qua bão giông mới biết mình đã lầm. Tình cảm bao năm, ngần ấy đậm sâu, mà giờ đây tan thành mây khói…” Hai từ bình yên nghe thật đơn giản nhưng để có được sự bình yên đúng nghĩa lại khó vô cùng. Nếu đã từng nghe qua lời ca nặng trĩu tâm sự qua ca khúc “Anh cứ ngỡ” của ca sĩ Hoài Lâm, bạn sẽ hiểu được cảm giác đau như “dao cứa sâu” khi tình yêu không có sự bình yên gắn bó mà chỉ như một cảm xúc dâng trào thoáng qua. Để rồi, cuối cùng chỉ biết nuối tiếc bởi đã “yêu như thói quen”, chẳng ai hiểu được nhau. Cuối cùng, bình yên cần sự đồng điệu trong tâm hồn, thấu hiểu nhau trong cảm xúc; chẳng cần xa hoa nhưng không thiếu đi sự mới mẻ, thích thú. Đơn giản là cùng thay đổi để tốt hơn mỗi ngày nhưng không đánh mất cá tính, sở thích riêng. Chăm sóc nhau mỗi khi ốm đau, cùng khóc, cùng cười. Là luôn ân cần, chu đáo nhưng chẳng cần phô trương. Em đã có được sự bình yên như thế chưa? Ánh trăng dịu dàng từ từ soi rọi vào khuôn mặt cô gái, ve sầu kêu râm ran như có như không, trong một buổi tối yên tĩnh thế này, tiếng đánh nhau ở đằng sau con hẻm có vẻ đặc biệt rõ niên giơ nắm tay lên, đấm mạnh vào khuôn mặt tên lưu manh, hắn ngã ngồi xuống đất, chịu một cú đau đến mức che miệng hung tợn nhìn cậu thiếu niên mảnh khảnh trước mắt nhưng không thể tung ra một đòn đánh trả Thanh Uyển ở bên cạnh nắm thật chặt gọng kính mạ vàng trong tay, toàn thân bất giác hơi run con trai trước mắt dần trùng khớp với hình bóng trong trí ra là anh ấy…—Nam trời chói chang như lửa, mặt đất hệt như một cái lồng hấp, nóng đến mức khiến người ta không thở chín là mùa tựu trường, kẻ đến người đi tấp nập trước cổng trường Thanh Uyển kéo valy hành lý, mồ hôi ướt đẫm trên quần nhìn chằm chằm bản đồ trong tay thật lâu nhưng vẫn không biết ký túc xá nữ đi hướng lúc cô đang ảo não, đột nhiên đụng phải một cái gì đó, Chu Thanh Uyển vô thức che lại chiếc mũi đau nhức của khi cô phản ứng lại được, bản thân đã ngã ngồi xuống đất, bản đồ rơi trên mặt đất cũng bị gió thổi đi, cô định vươn tay ra chụp lại, nhưng tấm bản đồ vẫn vô tình bay đi theo rồi, bây giờ thì cô thật sự không cần đến ký túc xá nữ nữa.“Xin lỗi, em không sao chứ?”Chu Thanh Uyển nghe thấy tiếng bèn ngẩng Full Tại chàng trai khoảng chừng 17-18 tuổi mang kính mắt gọng tơ vàng trên mặt trông có vẻ lịch sự nhã mặt anh treo một nụ cười ôn hòa, anh hơi cúi người vươn cánh tay về phía Chu Thanh cảm giác quen thuộc chợt hiện lên trong đầu Chu Thanh Uyển, nhanh chóng đến nỗi cô không kịp nắm bắt được gì. Cô ôm đầu muốn cố gắng nhớ lại nhưng ký ức chỉ ngày càng mơ hồ.“Không sao ạ, là do em không nhìn đường.” Chu Thanh Uyển không bắt lấy tay anh, cô chống tay xuống đất tự đứng lên, khẽ vỗ bụi bặm trên trai cũng không bận lòng, chỉ thản nhiên rút tay lại “Em là học sinh mới của lớp 10.”Câu anh dùng chính là câu trần Chu Thanh Uyển thấy hơi kỳ lạ nhưng cũng không hỏi nhiều, chỉ trả lời “Đúng vậy, xin hỏi anh biết ký túc xá nữ ở hướng nào không ạ? Em tìm rất lâu cũng không thấy.”Thời tiết quỷ quái này vốn đã nóng đến mức khiến lòng người buồn bực, hơn nữa tìm kiếm lâu như vậy dưới ánh nắng chang chang, Chu Thanh Uyển khó tránh khỏi có chút cáu kỉnh.“Ký túc xá nữ có hơi xa, anh trực tiếp dẫn em đi vậy. Anh giúp em lấy hành lý nhé.” Chàng trai vươn tay muốn cầm hành lý lên.“Không sao đâu, một mình em làm được.” Chu Thanh Uyển lễ phép từ chối ý tốt của trai thu hồi tay, cũng không làm cô khó xử nữa, anh xoay người đi về hướng ký túc xá Thanh Uyển chạy chậm đuổi theo.“Cảm ơn đàn anh, anh thật tốt bụng.”Nếu không phải có anh giúp đỡ, phỏng chừng cô còn đang đứng ngốc ở cổng trường.“Không cần khách sáo, em vừa đến khó tránh khỏi sẽ không quen thuộc. Sau này có vấn đề gì có thể tới tìm anh, anh tên Trương Kính Vũ.” Sau khi chàng trai nghe thấy Chu Thanh Uyển nói lời cảm ơn, ý cười trong đôi mắt càng người một trước một sau, khoảng cách không gần không Kính Vũ cố tình thả chậm bước chân chờ cô gái phía sau đuổi người rẽ vào mấy con đường và nhìn thấy một tòa nhà, các nữ sinh đang bận rộn xách hành lý ra ra vào vào ở dưới ký túc xá nữ Thanh Uyển thấy mình cuối cùng cũng tìm được ký túc xá, vui sướng nói cảm ơn với chàng trai rồi kéo valy đi vào tòa Kính Vũ ngây người nhìn bóng dáng ấy… Dường như không còn nhớ ra anh phải, thời gian đã trôi qua lâu như vậy, anh nghĩ Kính Vũ cúi đầu tự giễu, trong đôi mắt hiện lên một tia chua xót rồi xoay người rời kia, Chu Thanh Uyển đến gần cửa phòng, mơ hồ nghe thấy tiếng nói chuyện vang vọng bên dùng tay gõ cửa rồi nhẹ nhàng ấn xuống tay nắm, “Chào các bạn.”Ba người trong ký túc xá đồng loạt quay nhìn về phía cô gái ngoài buộc tóc đuôi ngựa cao, mặc sơ mi trắng và quần đùi, trong tay cầm valy màu lam, đang mỉm cười chào họ.“Ký túc xá chúng ta rốt cuộc cũng đến đông đủ rồi!” Một cô gái tóc ngắn nói.“Chào cậu, mình tên Chu Thanh Uyển, Thanh trong thanh sở, Uyển trong nhu uyển.” Cô tự giới thiệu.“Mình là Lý Tĩnh, Tĩnh trong an tĩnh.” Nữ sinh tóc ngắn vừa rồi nói chuyện rất mềm mại và đáng yêu.“Mình tên Vương Huyên Nghi, cậu có thể gọi mình là Huyên Huyên!” Cô bạn bên cạnh Lý Tĩnh thấy bạn cùng phòng mới tới cũng hưng phấn giới thiệu về bản Thanh Uyển nhất nhất gật đầu đáp Full Tại nhìn về phía người bạn cùng phòng cuối cùng đang dựa vào gối đầu và lật xem một quyển sách trên tay.“Trình Tuệ Kỳ.” Cô gái trên giường không hề nâng mí mắt lên, chỉ ném xuống ba như cô nàng khinh thường nói chuyện cùng bọn Thanh Uyển cũng không để ý, cô đi đến mép giường yên lặng sắp xếp quần áo.“Cậu là người ở nơi nào vậy? Sao lại đến muộn thế?” Vương Huyên Nghi luôn luôn dễ làm quen, cô ấy rướn người qua chủ động bắt chuyện, hoàn toàn không có sự ngại ngùng của người mới quen biết.“Mình là người bản địa.” Chu Thanh Uyển xếp một chồng quần áo bỏ vào tủ.“Vậy sao cậu lại muốn ở nội trú?” Vương Huyên Nghi nhét một mảnh khoai tây chiên vào trong người các cô đều đến từ thành thị khác cho nên mới phải ở nội trú, thông thường người địa phương đều là học sinh ngoại Thanh Uyển không đáp lời, chỉ tiếp tục sắp xếp lại quần áo của Huyên Nghi lẩm bẩm một mình “Mình ước gì mỗi ngày đều được nhõng nhẽo bên cạnh mẹ mình, sau khi tan học còn có bữa cơm thơm ngào ngạt, thật tốt.”Cô ấy nhớ tới bữa ăn mẹ nấu hàng ngày rồi nuốt một ngụm nước miếng, đột nhiên cảm thấy đồ ăn mẹ mình làm thật thơm ngon, mấy ngày nay ăn đồ căn tin đến độ ngao ngán muốn nôn Thanh Uyển kiên nhẫn nghe Vương Huyên Nghi kể chuyện hằng ngày của cô ấy và ba mẹ, cũng không chê dông dài, dưới đáy mắt cô lại lộ ra một tia chua là cảm giác gia đình… Đã bao nhiêu lâu rồi cô không cảm nhận Thanh Uyển rũ mi mắt, che giấu đi mọi cảm bao lâu sau Lý Tĩnh cũng chen vào đề tài này cùng bọn nữ sinh trò chuyện rôm rả, nói cười mê mải đến tận tối mịt.—Bên kia, sau khi Trương Kính Vũ đưa người đến ký túc xá liền trở lại chung cư nhà mình.“Tôi đã về.” Trương Kính Vũ mở cửa vào nhà, hơi mệt mỏi nói, thời tiết này quả thật làm tinh thần người ta không cao hứng lạnh trong phòng thổi phà ra khiến Trương Kính Vũ khẽ run.“Cậu đã về rồi! Ông cụ Lưu cũng thật là, trời nóng bức còn bảo cậu chạy tới trường học một chuyến.” Lưu Diệp ngồi trên thảm, ngón tay lướt nhanh như bay trên màn hình di động.“Cậu định ở nhà tôi đến khi nào?” Trương Kính Vũ tiện tay ném chìa khóa lên bàn.“Dựa vào tình cảm anh em tốt đẹp của chúng ta, cậu giúp tôi chút đi, bằng không trở về mẹ tôi lại cằn nhằn tôi mãi.” Lưu Diệp bất đắc dĩ thở Kính Vũ và Lưu Diệp là bạn học cùng lớp từ năm lớp 10, bởi vì vị trí ngồi gần cho nên thường xuyên chơi cùng nhau, lâu dài về sau cứ như vậy mà trở thành anh em động trên bàn vang lên, Trương Kính Vũ bấm nghe và áp điện thoại vào bên tai, “Chào dì ạ… Vâng, Lưu Diệp ở chỗ con… Phải ạ, cậu ấy đang chơi game.”Anh vô tình vạch trần hành vi phạm tội của Lưu Diệp.“Nè nè, cậu không thể không nói nghĩa khí như vậy chứ!” Lưu Diệp sợ tới mức nhảy dựng lên khỏi sô Kính Vũ cúp điện thoại, “Nếu cậu còn không quay về e là mẹ cậu sắp tìm tới tận cửa.”Lưu Diệp vội vàng thu dọn đồ đạc rồi đi ra ngoài, cũng không kịp bái bai một Kính Vũ bị bộ dạng chật vật của Lưu Diệp này chọc lười biếng nằm trên sô pha nhìn trần nhà đến phát ngốc, nhớ tới vừa rồi gặp được Chu Thanh Uyển.“Chậc, thế mà đã quên mất mình.” Trương Kính Vũ tự mình lẩm ra chỉ có thể làm quen lại một lần nữa.—Buổi Thanh Uyển dùng khăn vải lau khô bọt nước trên động trên giường vang lên, Chu Thanh Uyển cầm lấy điện thoại, là dì út Đường Hân gọi tới.“Uyển Uyển, ký túc xá sắp tắt đèn, đừng nói chuyện lâu nha.” Lý Tĩnh nhắc nhở nói.“Mình biết rồi.”Đọc Full Tại Thanh Uyển bước ra khỏi phòng nhận điện thoại, “A lô, dì út.”“Uyển Uyển, môi trường ở ký túc xá thế nào, ở chung với bạn cùng phòng có tốt không?”Bên tai vang lên giọng nói quen thuộc, người ở đầu bên kia điện thoại dường như rất lo Hân thở dài “Nếu con ở không quen thì nói một tiếng với dì, dì út lập tức mang con về nhà.”Bà thật sự không yên lòng cho Chu Thanh Uyển, cũng không biết vì sao đứa nhỏ này lại đột nhiên nhất quyết muốn ở nội trú.“Dì ơi, con không sao đâu, con có thể tự chăm sóc tốt cho mình, người cũng đừng lo lắng.” Chu Thanh Uyển dán lưng vào vách tường trắng tinh.“Được rồi, nếu thiếu cái gì con nhớ phải nói, dì mang đến cho con.”“Con biết ạ, tạm biệt dì út.” Chu Thanh Uyển cúp điện dựa vào tường ngây ngẩn trong chốc lát, sau đó mới đẩy cửa đi vào, hành lang lại khôi phục sự yên tĩnh.

bình yên khi có anh